Марина Цветаева - Осыпались листья над Вашей могилой...

Стихи и переводы.

Модератор: tykva

Закрыто
Аватара пользователя
tykva
Сообщения: 360
Зарегистрирован: 22 окт 2009, 10:48
Откуда: Ханой

Марина Цветаева - Осыпались листья над Вашей могилой...

Сообщение tykva » 19 ноя 2014, 14:26

Marina Svetaeva – P.E
Bài thơ này Marina Svetaeva viết cho Petr Efron, một trong những người tình của mình. Bà đã viết cho P.E tất cả 10 bài thơ. Ông mất ngày 28 /7/1914 và bà đã không thể chấp nhận cái chết của ông.

***

P.E

Trên mộ anh lá vàng lả tả rơi,
Hơi lạnh luồn trong gió.
Hãy nghe em, yêu thương ơi, hãy nghe, người quá cố,
Anh vẫn là của em.

Anh cười sao! – Trên con đường nhẹ tênh chắp cánh!
Mặt trăng treo.
Là của em – chắc chắn rồi, không thể khác
Cũng như cánh tay này.

Thêm một lần em khăn gói ra đi từ sáng sớm
Đến cửa viện chờ.
Chỉ là anh sang mấy nước vùng nhiệt đới,
Ra biển rộng thôi mà.

Em đã hôn anh! Em đã bỏ bùa!
Em cười nhạo bóng tối nơi mộ chí!
Em không tin cái chết! Em chờ anh sau chuyến đi –
Từ ga xe lửa trở lại nhà!

Kệ lá cứ rơi, kệ những dòng chữ cứ mờ nhòa
Trên những vòng hoa viếng.
Với cả thế gian này nếu anh đã chết
Thì em cũng chẳng còn.

Em vẫn thấy và cảm nhận – anh ở khắp xung quanh,
Thì những dòng chia buồn có là gì chứ! –
Em không quên anh và sẽ chẳng bao giờ
Quên anh đâu anh ạ.

Em biết những lời hứa chỉ là vô giá trị
Em biết chỉ uổng công.
- Thư em gửi vào vô định
- Thư em gửi đến vô cùng
Thư em gửi cho khoảng không.

QH dịch

***
П. Э.

Осыпались листья над Вашей могилой,
И пахнет зимой.
Послушайте, мертвый, послушайте, милый:
Вы все-таки мой.

Смеетесь! – В блаженной крылатке дорожной!
Луна высока.
Мой – так несомненно и так непреложно,
Как эта рука.

Опять с узелком подойду утром рано
К больничным дверям.
Вы просто уехали в жаркие страны,
К великим морям.

Я Вас целовала! Я Вам колдовала!
Смеюсь над загробною тьмой!
Я смерти не верю! Я жду Вас с вокзала -
Домой!

Пусть листья осыпались, смыты и стерты
На траурных лентах слова.
И, если для целого мира Вы мертвы,
Я тоже мертва.

Я вижу и чувствую – чую Вас всюду,
- Что ленты от Ваших венков! -
Я Вас не забыла и Вас не забуду
Во веки веков.

Таких обещаний я знаю бесцельность,
Я знаю тщету.
- Письмо в бесконечность.
- Письмо в беспредельность. -
Письмо в пустоту.

4 октября 1914

Закрыто

Вернуться в «Остров Поэзии»

Кто сейчас на конференции

Сейчас этот форум просматривают: нет зарегистрированных пользователей и 1 гость

Поделиться: